Vẽ tranh – Tác giả thefool
Ngày chủ nhật, Cương lết qua động banh. Thường là đông đủ mấy chị em bữa sáng, nhưng giờ thiếu đi Sương, Minh và chị Dung. Nghe đồn về quê thăm nhà.
“Ủa chòng mua gì zọ…” – nhỏ tưng mới mở cửa ngoài sân ra là hỏi.
“Bánh với trái cây… Còn này… lát vô biết…” – Cương.
Tuyền nghe xong, hí hửng giật mấy bọc đồ ăn le te đi vô nhà như Cương ko hề tồn tại, bỏ lại thằng bóng với cái hộp chứa vật bí ẩn. Mọi người ăn uống đã cái nư, Cương mới kéo nhỏ Tuyền vô phòng nó. Loay hoay 1 hồi unbox ra.
“Ỉh… Cái gì vậy anh…” – Tuyền tròn mắt nhìn vật bí ẩn.
“Tẩy lông laser… Hé hé hé…” – Cương.
“Hoi… Cái gì ghê quá à… Có phỏng ko dạ…” – Tuyền.
“Phỏng là trả hàng chứ mà…” – Cương.
“Ih… Hỉ hỉ hỉ… Cho em thử đi…” – Tuyền hí hửng.
Hai đứa loi nhoi vạch đồ, lột áo ra mà bắn lông cho trụi. Mùi khét bốc lên khắp phòng. Nhìn thấy nhau, chạm nhau nhìu quá riết lờn rồi, nên ko ai ngại ai… Khi mà 2 anh em trụi lủi kèm mùi lông cháy bán khắp người, thì mới tắm sơ và ra ngoài.
“Anh cầm gì đó…” – Ngọc thấy hộp Cương cầm trên tay.
Vậy là 1 lần nữa, mọi người xúm lại xài thử cái máy triệt lông Cương mới mua và đã test thử. Ngọc nó cầm bắn tùm lum trên người, còn cô Hiền thì ngồi đó nhìn và hỏi han.
“Cô toàn đi ra tiệm cho nó ấy ko đó… Này nhỏ gọn cũng hay quá ha…” – cô Hiền.
Tự dưng nổi lên ý định dâm tặc, Cương:
“Cô thử ko… Con bắn luôn cho… Hé hé…”
Ko biết đang nghĩ gì, cô Hiền tròn mắt nhìn Cương chằm chằm. Lát sau cô cười phì.
“Thôi mấy đứa làm đi… Cô ko cần ấy chi đâu…” – cô Hiền.
“Hí hí… Này cũng được nè cô… Thử thử đi cô…” – Ngọc tự dưng hùa theo Cương.
Cuối cùng, cô Hiền cũng chịu cho Ngọc bắn laser. Lúc đầu làm ở tay thì ko có gì, tới chừng Ngọc kêu cô Hiền thử làm ở chân… cô kéo cái quần thun dài lên, lộ ra bắp chân trắng nõn như gái mới lớn. Ngồi xa nên Cương ko thấy lông lá gì, vậy mà Ngọc cứ dí cái máy vào. Cô Hiền co chân lên ghế sofa, vô tình ép đùi vào 2 trái bưởi ko biết đã ai hái chưa, trừ chồng cô ra. Bởi con gái mặc áo thun nó hấp dẫn chỗ đó. Ước gì bây giờ, lòng bàn tay Cương thay thế cho cặp đùi của cô thì còn gì sướng bằng. Người gì suốt ngày vú với mu.
Trời xui đất khiến sao, Ngọc lựng khựng:
“Ủa sao nó ko chạy ta…”
“Rồi… Em làm hư rồi…” – Cương.
“Hoi nha… Anh mua đồ dỏm sao đó, xài xíu là hư nha. Ko đổ thừa nha…” – Ngọc.
“Đâu coi coi…” – Cương được dịp sáp lại gần mấy đứa và cô Hiền.
Đúng là nổi bật giữa đám đông. Người cô Hiền tỏa ra hương thơm dịu nhẹ mà hớp hồn. Có luồng hơi nóng như bức xạ từ người cô khiến Cương cũng nực cả con người. Cầm cái máy coi nó bị gì, mà tâm trí bị chói lóa bởi bắp chân của cô.
“Chỉnh sai chế độ rồi cô nương… Đây nè…” – Cương thử bắn vào chân Ngọc.
“Ủa được rồi nè… Há há…” – Ngọc.
Bị bắn mà mặt vui thấy gớm. Cương giành lấy cơ hội, quay qua nói với cô Hiền:
“Đây con làm cô coi. Nhỏ kia ko biết xài gì hết…” – Cương giả điên.
Thay vì ngại ngùng đâm ra nghi ngờ, Cương ấn nhẹ mấy ngón lên bắp chân cô Hiền kiểu căn ra cho dễ làm lông. 4 mấy tuổi mà da thịt cô ko nhũn, dù ko săn bằng mấy đứa kia. Thấy chạm vào, mà cô Hiền ko phản ứng khó chịu, Cương mới dùng máy bắn vào lông chân nhỏ bé như tơ nhện. Tiện thể cái hướng xéo xéo đang nhìn xuống, thấy cả một mảng u nhô lên giữa vùng tam giác. Thằng ku làm thằng anh nóng hừng hực. Bởi cô Hiền đang dựa vào tựa lưng ghế, 1 bên mông hơi zãnh ra ngoài, về hướng Cương. Ko dám nhìn thẳng thừng, chỉ thấy hình ảnh tròn bự của bờ mông bên khóe mắt.
“Cái này ấy ko đau ha… Hm hm… Chắc mốt cô mua thử 1 cái xài quá… Hm hm…” – cô Hiền chợt nói.
“Mua chi… Con cho mượn, đỡ tốn tiền…” – Cương.
“Mua chi cô… Lấy luôn của ổng xài đi… Con trai con đồ, cần gì ba cái này… Hé hé…” – Ngọc.
“Em qua đây… Cho mất lông mày luôn nè…” – Cương ngưng làm lông cô Hiền, chuyển qua Ngọc.
2 anh em giỡn nhau 1 hồi…
“2 Người lo giỡn đi ha… Cô Hiền chờ nãy giờ kìa nha…” – Tuyền nhắc nhở.
“Thôi được rồi con… ấy cho biết thôi chứ có gì đâu…” – cô Hiền.
Sợ mất cơ hội, Cương:
“Đây đây… để con làm luôn cho…”
“Thôi được rồi… Ấy vui vậy thôi chứ cô già rồi… Làm mấy này chi…” – cô Hiền.
“Cô già đâu… Tranh thủ ổng để máy ở đây, phải lợi dụng tận gốc… Hí hí…” – Ngọc.
Cả đám nói vậy, mà cô Hiền vẫn sờ sờ chỗ mới tẩy lông, cười cười, rồi kéo luôn ống quần xuống. Thấy mất cơ hội, Cương:
“Thôi để mốt xài xong, con qua đưa cô mượn. Cho cô tự làm… Ha cô…”
“Ờ… hm hm… Cám ơn con… Hoi mấy đứa ở chơi. Cô đi siêu thị cái…” – cô Hiền.
Khoái vậy thôi, chứ xung quanh có mấy đứa nhỏ ngây thơ, Cương cũng ko dám làm gì quá lố với cô Hiền. Rồi Ngọc với cô dắt nhau đi siêu thị. Ý lên lại phòng làm mấy chuyện thêu thùa, Cương với Tuyền ngồi ngó như 2 con khỉ. Nhìn bé Ý tập trung cao độ vào một việc gì đó, thấy cũng hấp dẫn kinh khủng chứ ko phải giỡn. Lâu lâu Cương mò tay ra sau mông nhỏ tưng mà sờ vào cái đầm cute quen thuộc của ẻm. Tuyền liếc qua, lườm Cương cái, rồi cho ăn vài chỗ ngay ngực. Ý lâu lâu ngó qua, chắc cũng thừa biết Cương làm gì, nhưng ai thèm bận tâm.
Ngồi 1 hồi, tự dưng Cương nhớ chị Trang, người phụ nữ đang mang thai của anh, mà lại ở thui thủi một mình. Cái này là nhớ thiệt trong cõi lòng, chứ ko phải kiểu vì mông và vú. Đang lơ mơ, tự nhiên…
“Làm gì ngồi đực ra zạ…” – Tuyền tưng đánh đùi ẻm vào đầu gối Cương.
“Đang coi coi chừng nào đủ tiền cưới vợ đây… Haizzz…” – Cương giả điên.
“Hả… Cưới ai… Quen đứa nào hồi nào mà cưới… Hửm…” – đột nhiên Tuyền gằn giọng, trợn mắt.
“Ai biết đâu… Nghe đồn… đứa nào đó vòng vòng trong phòng này nè…” – Cương.
Ý chợt ngẩng mặt lên nhìn anh, còn Tuyền thì bặm môi, nhéo túi bụi khắp cả con người Cương. Đau nhưng ko sao, miễn đánh lạc hướng con bé là được. Bình thường mà “chủ vắng nhà”, là Cương lôi nhỏ tưng vô phòng để mà trao đổi chất từ trên xuống dưới. Nhưng dạo này, lớp thì đang có tư tưởng dồn sức kiếm tiền để đầu tư một chuyện lớn, lớp thì biết vụ của chị Trang. Nó khiến anh giảm bớt ham muốn rất nhìu, dù thằng nhỏ đã có một cuộc “biến điên” lớn trong đời.
Những ngày cuối tuần cũng trôi qua mà ko có thêm con nòng nọc nào thoát khỏi bệ phóng. Cương lại làm video, cứ cách 1 ngày, lại chạy qua nhà chị Trang thăm nuôi. D