Gái Gú Việt Nam

Truyện Sex Chuyện tình buồn

Phần 43

Đêm.

Hai đứa ngồi bên nhau lâu… rất lâu… Tôi không nhớ mình đã hút hết bao nhiêu thuốc nữa…
Bao nhiêu suy nghĩ và trăn trở đều được hai đứa trải lòng ra với nhau. Cái gì được? Cái gì mất? Và mong chờ điều gì?

Trong thâm tâm tôi lúc này, tôi thực sự muốn chia tay em. Một phần vì em không đáng phải chờ đợi, một phần vì tôi thấy hai đứa sẽ chẳng bao giờ có được sự đồng thuận của bố mẹ em.

Em thì vẫn hy vọng lắm. Nhưng càng về cuối buổi nói chuyện, tôi càng cảm nhận được sự cứng rắn và quyết đoán của em hơn – điều làm tôi vững tâm lên rất nhiều. Em xác định tư tưởng được rằng cái gì là của nhau sẽ trở về bên nhau, không nên cưỡng cầu, gượng ép.

Không một giọt nước mắt, chỉ có ánh mắt thay lời nói và cái nắm tay thật chặt hứa sẽ bên nhau, lâu nhất đến khi có thể.

Nhưng tôi biết, mình sẽ chia tay em…..

Tôi đang nghĩ gì bây giờ nhỉ? Giữ hay buông đây?

Tôi muốn chia tay em, càng sớm càng tốt. Vì tôi lường trước được em sẽ vật vã đến thế nào, sẽ tra tấn bản thân như thế nào. Và vì bố mẹ em cũng sẽ không để em yên mà yêu tôi cho đến khi em thuận theo ý họ. Câu trả lời vẫn chưa được đưa ra, nhưng tôi cảm nhận được cái gì lớn hơn, cái gì thuộc về bản ngã của mình. Em đau, tôi đau hơn. Em vật vã, tôi cũng chẳng khá hơn. Với con người mình, tôi không chấp nhận được cảnh người yêu thương mình phải chịu đựng những điều đó.

Nhưng dù thế nào đi nữa, trong tôi, khát khao có em vẫn chiến thắng mấy cái suy nghĩ mà tôi tự cho là cao thượng kia. Nếu như tình yêu ấy không đủ lớn, thì tôi đã không phải suy nghĩ nhiều như vậy. Tôi làm mọi cách, kể cả chơi xấu, để loại bỏ hết những chướng ngại, kéo Phương về bên mình.

Tết năm đó trôi qua trong tôi thật nặng nề.

Gia đình tôi vẫn vậy, hàng năm là nơi tập trung của họ hàng nội ngoại. Năm nay, mọi người càng hồ hởi hơn với lí do tiễn tôi đi học.

Năm nay tôi uống nhiều, để bớt cái thời gian nghĩ về em đi.

Đêm giao thừa, người đầu tiên mà tôi gọi điện là em.

Nghẽn mạng. Tin nhắn cũng không gửi được.

Nóng ruột, tôi nghĩ em đang trách mình lắm vì thời khắc quan trọng như thế này lại không nhớ đến em. Kì lạ là tôi lại nhận được cuộc gọi của Mai một cách cực kì suôn sẻ:
– Anh!
– Chúc mừng năm mới em và gia đình nhé!
– Cảm ơn anh! Chúc anh lên đường may mắn nhé. Đừng cố gắng quá. Nếu không chịu được hãy cứ quay về nhé!
– Ừ, anh biết. Phải cố chứ. Em cũng giữ sức khỏe nhé!
– Vâng. Đi bình an, anh.

Mai cup máy không kịp cho tôi nói lời chào em. Nhưng tôi cũng không đờ đẫn được lâu, vì giờ này vẫn chưa gọi điện được cho em. Cuối cùng thì cái mạng Viettel nó cũng kết nối được với mạng MobiPhone.
– Cún à?
– Anh đây. Mạng nghẽn mãi mới gọi được.
– Em cũng thế. Sốt hết cả ruột!
– Nói gì đi Cún! Tốn tiền quá. Hihi.
– Chúc Mèo của anh năm nay hay ăn chóng nhớn nhé! Ngoan nghe lời bố mẹ nhé.
– Hay ăn chóng nhớn thì nhận, nghe lời bố mẹ thì còn phải xét. Hì hì.
– Chúc Cún của em luôn yêu em! Thế thôi là đủ. Mà anh dập máy đi để em gọi điện cho 2 bác.
– Ừ, anh cũng muốn gọi cho bố mẹ em.
– Thôi anh ạ. Giờ…..
– Ừ, anh hiểu rồi. Em có số bố mẹ chưa?
– Em có rồi. Cún tắt máy đi để em gọi.

Một phút sau, tôi nghe thấy tiếng nói chuyện văng vẳng ở trên nhà, chắc Phương đang gọi điện chúc mừng năm mới bố mẹ. Tôi biết rằng trong thâm tâm của bố mẹ mình, họ cũng yêu quý em, và cũng không muốn đặt em vào tình huống khó xử. Nhưng khổ một cái phàm là con người thì ai mà không tự trọng, huống hồ bố mẹ tôi lại luôn tự hào về thằng con trai của mình, lúc nào cũng vỗ ngực rằng “cỡ như mày thiếu gì người yêu!!”, thế mà bây giờ bị từ chối phũ phàng như vậy thì kể cũng khó chịu thật.

3 ngày Tết tôi quay cuồng với lịch trình quê nội – quê ngoại – nhà sếp…. Tất cả đều tóm gọn trong 1 từ thôi: “Rượu” – Có đủ thứ lí do để uống rượu: câu chuyện đầu năm, tiễn bạn lên đường,……

Nhưng mà, tôi lại thích. Vì mấy ngày này tôi chẳng có việc gì làm mấy ngoài đi tháp tùng bố mẹ và uống rượu. Cái điện thoại tôi sạc từ tối đến sáng đầy 100%, đến tối vẫn lại 90%. Có nhắn tin cho ai đâu, có gọi điện cho ai đâu mà đòi hết pin?? Tôi nhắn tin cho em vài lần. Lần nào Phương cũng đang đi chơi với hội bạn. Gọi điện thì chớp nhoáng nên tôi cũng không muốn làm phiền em làm gì.

Sáng mùng 3, em nói đi chơi với tụi bạn cấp 3.

Lấy máy, tôi gọi điện cho thằng Dũng để nắm lại tình hình:
– Mày à? Hôm nay cấp 3 mày đi chơi hả?
– Ừ. Yên tâm, hôm nay tao trông nó cho.
– Hôm nay Phương có đi thì xem ai đèo đến nhá, nếu không đi thì mày đánh võng ở đường xem đi cùng ai không hộ tao.
– Sao thế? Mày lại không tin nó à?
– Không phải. Nhưng cứ hộ tao đi. Mà mày chỉ cần đi qua mấy quán cafe to to thôi.
– Rồi. Bố làm như Sherlock Holmes không bằng!

Trưa ấy tôi tháp tùng bố mẹ sang bên quê ngoại cách nhà mấy chục km. Đang ngồi ăn trưa rượu chè tưng bừng thì thằng Dũng gọi.
– Mày làm thầy bói được đấy, nó đang ngồi cafe với thằng mặt lồn Huy.
– Ờ, cố tình đấy.
– Thảo nào! Nó phóng qua trước mặt tao giả vờ không biết mà. Lại giận dỗi gì mày hả?

Lấy điện thoại tôi nhắn tin cho Phương
– Họp lớp thế nào em?
– Bình thường anh ạ. Cũng vui – Chắc đã diễn rồi thì diễn cho trót à em?

Vứt cái điện thoại xuống chiếu, tôi tiếp tục chè chén với ông ngoại và các bác các cậu. Giả vờ tỏ ra không vấn đề gì nhưng trong lòng tôi thì như đang điên lên. Không phải tôi phát hiện ra Phương cắm sừng mình, mà tôi không biết em làm như thế để làm cái quái gì? Hai ngày lạnh nhạt, bỏ đi họp lớp cấp 3 với sự xuất hiện của thằng Dũng, rồi lại ngồi quán cafe ngay gần đó. Có thằng ngu mới tin em là người thay đổi như thế. Vấn đề là em làm thế để làm gì? Để tôi quên em, đỡ phải suy nghĩ nữa à? Hay đang làm thế để chiều theo bố mẹ em?

Em lại định diễn một vai cao thượng ở đây hay sao vậy? Cái này tôi xem trên phim nhiều lắm rồi. Hay là em lại học được từ mấy bộ phim Hàn quốc sướt mướt – quyết tâm dứt áo ra đi để người yêu không vướng bận à?

Tối hôm đó chúng tôi nói chuyện rất lâu. Vui vẻ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Em líu lo, kể hết chuyện nọ đến chuyện kia. Càng vui vẻ bao nhiêu thì cảm giác bất an trong tôi càng lớn.
Em đã cố tính hay vô tình cho thằng Dũng nhìn thấy? Nếu vô tình, em đâu có ngu ngốc đến mức không biết tôi chỉ cần 1 cuộc điện thoại để hỏi thằng Dũng là mọi chuyện sẽ vỡ lở? Thế thì em đang diễn à? Một kịch bản để tự đưa bản thân vào vai ác?
Tôi thì vẫn tự tin vào suy nghĩ của mình lắm. Nhưng mà biết đâu lần này nó sai thì sao? Chẳng phải tôi cũng từng tự tin lắm kia mà! Mà mỗi lần tự tin là mỗi lần bị đời đánh cho bầm dập, ê chề.

Trước băn khoăn, chẳng có gì hữu hiệu hơn là đưa ra một phép thử. Kết thúc buổi “chém gió”, tôi có nói một câu mà mình