Tây du
Những sợi dây leo đầy gai kia là pháp thuật hệ mộc Thiên mới học và sử dụng gần đây, có tác dụng khống chế và bảo vệ khá tốt nếu biết cách vận dụng đúng lúc, điểm yếu là phải đứng nguyên một vị trí để thi triển chúng.
Thiên vung tay thu lại toàn bộ dây leo bao quanh Tiểu Cúc thì đúng lúc cả đám sát thủ kia phóng ra ám khí phi tiêu cùng kim độc, trong chớp mắt Thiên đã lấy Phá Tinh Chùy từ trong giới chỉ ra xoay xung quanh đỡ lấy toàn bộ.
Tiểu Cúc từ phía sau nhảy lên bả vai Thiên rồi nàng dang đôi tay ngọc ngà ra hai bên nhằm hai tên sát thủ chưởng về phía chúng hai quả cầu năng lượng màu vàng bay đến trước mặt hai tên sát thủ hai bên rồi bất ngờ phát nổ ra những tia sáng chói mắt tựa như đóa hoa cúc vàng nở rộ.
Thứ ánh sáng đó làm cho hai tên sát thủ kia mù mắt, Tiểu cúc nhân cơ hội này đá mỗi tên một phát văng ra xa.
Thiên trong lúc chiến đấu vẫn kịp quan sát Tiểu Cúc, nàng chiến đấu mà nhẹ nhàng như đang múa vậy, cực kỳ uyển chuyển và thanh thoát. Hắn cũng không chịu thua nàng mà cầm chắc cán chùy rồi quét ngang mặt đất khiến cát bụi tứ tung sau đó đạp đất kéo nàng lên cao.
Khi cả hai ở giữa không trung, Thiên quát to đồng thời hai tay đan chéo nhau: “Thiêu đốt cho ta.”
Theo động tác đan tay chéo nhau của Thiên, hai vệt lửa dài bắn thẳng xuống mặt đất rồi tạo ra một vụ nổ kinh thiên. Phạm vi vụ nổ khá lớn khiến đám sát thủ không kịp tránh né người chết kẻ bị thương.
Cả hai tiếp đất, đứng giữa khoảng đất bị lửa tàn phá Thiên trách móc với Tiểu Cúc: “Nàng cứng đầu quá đó… nơi này quá nguy hiểm.”
Tiểu Cúc không chịu nghe, nàng quả quyết: “Chàng ở đâu ta ở đó… lúc này sao ta có thể chạy một mình!”
Thiên thở dài, trong lòng dâng lên niềm hạnh phúc bởi tình cảm mà Tiểu Cúc dành cho hắn, hắn tự hứa với lòng sẽ tổ chức hôn lễ với nàng nếu cả hai toàn mạng thoát chết khỏi Huyết Hồng Quân.
Huyết Hồng Quân đánh với Vương Khải cân tài cân sức, cả hai thi triển cả Pháp Thân để đánh dẫn đến một cuộc chiến long trời lở đất ở trên không. Tuy Huyết Hồng Quân mạnh về tốc độ và ra đòn chớp nhoáng hung hiểm nhưng bù lại Vương Khải có cơ thể của Long tộc nên cực kỳ bền bỉ và khả năng chịu đòn cực kỳ trâu bò, những đòn không phải chí mạng thì sẽ không gây nguy hiểm cho Vương Khải.
“Lão già mau tránh ra để ta kết liễu Đan Lâm, còn không ta sẽ đánh thật đấy.”
Huyết Hồng Quân quát lên đầy tức giận, quả thực bản thân vẫn còn bài tẩy chưa đem ra.
Vương Khải cười một cách sảng khoái đáp: “Haha… lão phu cũng muốn thử xem bản lĩnh thực sự của Huyết Y Môn Môn Chủ tận cùng đến đâu!”
“Lão già cứng đầu… nếu lão đã muốn chết thì…” Huyết Hồng Quân hai mắt đỏ sọng đầy gân máu, tay hắn tích tụ máu huyết từ pháp lực tích trữ trong cơ thể lôi ra bên ngoài tạo thành một thanh kiếm máu.
Vương Khải cũng không phải dạng vừa, lão ưỡn ngực gồng cơ đít biến hình. Toàn thân mọc vảy rồng màu xám xếp chồng lên nhau tạo thành một lớp giáp bao phủ toàn thân, đầu lão cũng được một lớp vảy bao phủ chỉ để lộ ra đôi mắt đã được cường hóa một lớp màn chắn trong suốt như mí mắt thứ 3 của loài sá sấu.
Lần đầu tiên được thấy Long tộc Long Hóa, Thiên há hốc mồm vì độ ngầu và độ bá đạo của Long Hóa.
Sau khi Long Hóa, mọi chỉ số cơ bản của Long tộc đều được gia tăng nhất là khả năng phòng thủ. Lúc này đao kiếm thông thường không thể đả thương được Vương Khải.
Huyết Hồng Quân khá bất ngờ khi biết Vương Khải là Long tộc, nhưng dù sao máu điên đang nổi lên liền ra lệnh cho toàn bộ sát thủ ẩn nấp còn lại lao đến tàn sát, chỉ cần là trong phạm vi Hồ Tiên Phủ liền giết chết không tha.
“Huyết tẩy Hồ Tiên Phủ!” Tiếng rống của Huyết Hồng Quân như tiếng thần chết giáng xuống, hàng trăm sát thủ còn lại đồng loạt lao lên trong đó có một vài người khá mạnh.
Một người đàn ông cao to đeo bịt mặt lao đến trước mặt Thiên rồi tung đấm, cú đấm cực mạnh cho dù Thiên kịp nhận ra và cản lại được bằng tay nhưng vẫn bị đánh bay ra một bên hàng chục mét. Người này lập tức bắt lấy cổ tay Tiểu Cúc rồi giáng vào đầu nàng một cú thật mạnh khiến Tiểu Cúc có thực lực thua xa kẻ này bị choáng váng rồi ngất lịm đi.
Sau khi lăn lộn vài vòng vì đòn đánh cực mạnh kia, Thiên đoán kẻ này tu vi cỡ khoảng Địa Nguyên Viên Mãn. Vừa lồm cồm bò dậy thấy mỹ nhân rơi vào tay địch Thiên gầm lên phẫn nộ: “Chó má!”
Hắn định lao tới nhưng người kia đã bóp cổ Tiểu Cúc nhấc lên cao quát to đe dọa Thiên: “Nếu mày còn chống cự… con bé này sẽ chết!”
Bước chân Thiên bỗng chùn lại, hắn sợ rằng nếu hắn cố tình đánh tiếp Tiểu Cúc gặp nguy hiểm. Dù sao thì sự an toàn của nàng rất quan trọng với hắn.
“Đừng làm liều… ta đầu hàng.” Thiên buông vũ khí dơ tay lên hàng, mắt nhìn về phía sau lưng kẻ kia nơi có một con cự xà đang ầm ầm lao đến.
Mặt đất rung chuyển, ngay cả Huyết Hồng Quân và Vương Khải cũng phải dừng đánh nhau vì trấn động kia. Rồi mọi người mắt chữ A mồm chữ O khi thấy một con cự xà vảy đỏ hung hãn lao đến uốn éo rồi gầm rú ing ỏi.
Cự xà tới nơi liền gầm lớn thị uy khiến mọi người khiếp vía, trên đỉnh đầu cự xà hai bóng người nhỏ nhắn một xanh một vàng lao như đạn bắn về hướng Thiên.
Huyết Hồng Quân không rõ đó là bạn hay thù với Đan Lâm, chưa kịp ra lệnh cho thủ hạ thì Thanh Trúc loli đã lao tới áp sát kẻ đang bóp cổ Tiểu Cúc rồi tặng hắn một cú đấm vào hạ bộ khiến tên này mặt tái mét ôm bi nằm lăn ra đất. Minh Trúc nhanh tay đỡ lấy Tiểu Cúc rồi mang đến kế bên Thiên.
“Đã lâu không gặp!” Minh Trúc trao Tiểu Cúc lại cho Thiên rồi chào hỏi.
“Cảm ơn!” Thiên gật đầu, vội vã xem xét vết thương trên đầu của Tiểu Cúc. Hắn cho nàng nuốt một viên đan dược trị thương.
Tiểu Cúc tỉnh lại trong vòng tay của Thiên, nàng mỉm cười hạnh phúc. Thiên một tay bế nàng một tay nhặt Phá Tinh Chùy lên chỉ thẳng vào mặt Huyết Hồng Quân nghiến răng: “Thằng già chết tiệt!”
Huyết Hồng Quân lúc này không có thời gian bận tâm đến Đan Lâm bởi trước mặt hắn lúc này Hồng Trúc trong hình dáng cự xà đang lè lưỡi gầm gừ ngăn cản không cho Huyết Hồng Quân có ý định lao đến tấn công Thiên.
Thanh Trúc đá tên kia sang một bên, phủi tay vừa tiến đến vừa nói với Thiên: “Nhận được thư của ngươi bọn ta tới ngay, cũng may vẫn còn kịp.”
Thế cục thay đổi, biết những kẻ đến sẽ gây bất lợi cho mình nên Huyết Hồng Quân liền ra lệnh cho thủ hạ mệnh ai nấy chạy, bản thân thì cúp đuôi như chó lao đi.
Vương Khải không đuổi theo vì tốc độ không đủ nhanh, Thiên làm sao có thể để Huyết Hồng Quân chạy mất được, kẻ gián tiếp gây thương tổn cho nữ nhân của hắn thì hắn sẽ trả lại gấp bội.
“Trông chừng nàng ấy giúp ta!” Thiên giao phó Tiểu Cúc cho Thanh Trúc và Minh Trúc sau đó chạy như bay tới chỗ Hồng Trúc vừa trèo lên cơ thể khổng lồ của nàng vừa quát lớn: ” Mau đuổi theo tên đó! Không được để hắn chạy.”
Hồng Trúc rít lên một tiếng sau đó dùng tốc độ của mình lao theo Huyết Hồng Quân đang tẩu thoát. Thiên trèo từ thân lên đỉnh đầu Hồng Trúc thì phát hiện Tôn Dung cũng ở đó.
Nàng xinh đẹp hơn nhiều, nhưng Thiên thấy nàng không hề vui vẻ khi gặp hắn, cũng không nở nụ cười thân thiện như cách Thanh Trúc và Minh Trúc làm, hắn đã làm gì để bị nàng ghét sao? Vậy nàng đến để làm gì?
Tôn Dung thấy Thiên tiến đến mặc dù hắn đeo mặt nạ nhưng khí chất của hắn vẫn còn, nàng làm sao quên được cảnh tượng hắn một búa cứu mạng nàng trong phong ấn không gian của Hỗn Nguyên Châu. Chỉ là nàng thấy hắn vô cùng đáng ghét, càng lúc càng đáng ghét.
Thiên đâu có thời gian chào hỏi với Tôn Dung, hắn vỗ vỗ đầu Hồng Trúc nói: “Cứ tiếp tục đuổi theo hắn nhé… đa tạ trước!”
Hồng Trúc trong dạng cự xà không thể nói, ánh mắt chỉ khẽ co lại rồi tiếp tục đuổi theo Huyết Hồng Quân.
Thiên bắt đầu lấy ra một lọ thủy tinh chứa chất lỏng màu đen, hắn nhúng đầu mũi tên của Liên Cơ Nỏ vào lọ rồi khuấy đều. Lắp mũi tên đã tẩm thuốc vào Nỏ rồi hắn nhắm thẳng vào đít Huyết Hồng Quân trực bóp cò.
Huyết Hồng Quân sợ xanh mặt bay về thủ phủ Huyết Y Môn kêu gọi tất cả mọi người ra chống lại cự xà khổng lồ. Mà trên đường truy đuổi hắn thì Hồng Trúc đã càn quyét tất cả mọi thứ trên đường đi từ nhà cửa, ruộng vườn.
Thiên chỉ biết nói xin lỗi những người bị tan cửa nát nhà, hắn hy vọng không ai bị đè chết dưới cơ thể khổng lồ của Hồng Trúc.
Huyết Y Môn ẩn mình trong một hang động, ngoài cửa hang lại là một quán rượu lớn. Đây chính là hình thức kinh doanh trá hình mà họ dùng để chứa chấp tổ chức sát thủ hàng trăm người.