Tây du
Giữa không gian vũ trụ bao la, Thiên đứng chết trân trước lời nói của cô bé tên Bối Bối.
“Nhà của ta?” Thiên hỏi.
Bối Bối tiến về phía Thiên ngước lên nhìn hắn, hai tay dang ra đòi bế với gương mặt như sắp khóc.
Thiên biết mình không nên sao nhãng nhưng hắn không kìm được lòng mình, đưa tay bế Bối Bối lên.
Bối Bối ôm lấy cổ Thiên, gục đầu vào vai hắn như để tìm chỗ dựa dẫm, đôi môi nhỏ khẽ chu lên giọng đáng thương: “Ca ca xấu lắm, lần nào cũng để Bối Bối chờ đợi, biết bao năm rồi mà vẫn bắt Bối Bối chờ, Bối Bối không chịu đâu.”
Khi đó, Thiên bỗng nhìn thấy khung cảnh trước mắt mình thay đổi. Không gian vũ trụ đã hóa thành một cánh đồng xanh mướt, có một ngôi nhà nhỏ và vài bóng người.
Chính xác hơn là 4 người, một đôi vợ chồng và 2 đứa con một trai một gái.
“Ca Ca, đến đây bắt muội đi.” Một cô bé giống hệt Bối Bối nhưng nhỏ hơn một chút đang cười rạng rỡ chạy trên đồng cỏ, phía sau là một cậu bé tuấn tú đang đuổi theo.
Cha mẹ nhìn hai đứa con, không khỏi mỉm cười hạnh phúc.
“Cẩn thận kẻo làm em ngã đấy Thiên!” Giọng người mẹ êm ái đầy thương yêu cất lên nhắc nhở người con trai của mình.
“Con biết rồi mẹ ạ!” Cậu bé Thiên kia quay lại vẫy tay với cha mẹ, sau đó tiếp tục đuổi theo em gái.
Một gia đình êm ấm, đầy đủ cả cha lẫn mẹ, mọi người yêu thương nhau. Đó chẳng phải là điều tuyệt vời nhất sao, vinh hoa phú quý, sức mạnh tuyệt đối thế nào cũng không thể so sánh được với thứ tình cảm thiêng liêng này.
Thiên đang ôm Bối Bối đứng đó mà không ai thấy, đơn giản vì hình ảnh hiện lên chỉ là ký ức của Bối Bối.
Đáng tiếc là người cha và người mẹ không nhìn rõ gương mặt.
Dù không muốn tin, nhưng có lẽ Bối Bối là em gái của Thiên. Nhưng tại sao, ý thức của con bé lại ở trong tâm trí của hắn? Điều này Thiên không thể lý giải.
Gục đầu vào vai Thiên, Bối Bối cảm thấy thật bình yên, cô bé khẽ nói tiếp: “Muội muốn được ở bên Ca Ca, đừng bắt muội chờ nữa muội sợ lắm.”
Thiên đưa tay vỗ về cô bé, hắn nhẹ nhàng nâng niu: “Chẳng phải muội đang ở cạnh ta sao! Xin lỗi vì bắt muội chờ.”
Câu nói xuất phát từ đáy lòng, Thiên có cảm giác như huyết mạch trong cơ thể như sục sôi lên khi chạm vào Bối Bối. Cảm giác của máu mủ tình thâm.
Bối Bối khẽ lắc đầu: “Muội chỉ là chút khí ức mà Ca Ca tạo ra mà thôi.”
Thiên phản bác: “Không phải như thế!”
“Phải đấy, Ca Ca không cần lừa muội…” Bối Bối nhắm mắt lại, gục đầu trên vai Thiên, thật yên bình.
Một hình ảnh khắc ghi trong tâm trí một cách chân thực đến vậy, Thiên giật mình rồi hỏi: “Bối Bối, nói ta biết bây giờ muội đang ở đâu? Ta sẽ tìm muội.”
Cơ thể Bối Bối dần tan biến thành những đốm sáng li ti, cô bé cất giọng lần cuối: “Muội chờ câu hỏi này của Ca Ca lâu lắm rồi, Nhất Thiên Hồng Nhị Địa Hoang Tam Hoang Hải, Phong Tuyết Bắc Sơn.”
Khi câu nói vừa dứt cũng là lúc Bối Bối hoàn toàn biến mất, để lại trước mặt Thiên là lỗ hổng không gian rõ nét. Phía bên kia hiện ra những thứ Thiên có nằm mơ cũng không nghĩ đến.
Hắn bước qua lỗ hổng mặc kệ đại trưởng lão Viêm Hoàng ra sức gọi quay lại.
Thiên bước một chân qua lỗ hổng, sau đó l&agrav