SÓI SĂN MỒI

Chương 350......354: Đồ Nhân Diệt Thần Đấu Phật (P146...150)

trước
tiếp

Chương 350……354: Đồ Nhân Diệt Thần Đấu Phật (P146…150)
……….. Quân đoàn Thiết Ưng…….

Là một trong ba quân đoàn phòng không không quân lớn nhất của Trung Hoa, Thiết Ưng là quân đoàn nằm dưới sự khống chế của Trần gia và đảm nhiệm an ninh vùng trời nơi Bắc Kinh và các vùng phụ cận.

“Báo cáo Trung Tướng! Ra-đa phát hiện có vật thể không xác định đang tiến về phía Bắc Kinh.”

Chuông điện thoại phòng tư lệnh quân đoàn reo lên, vừa nhấc máy là trung tướng Trần Càn, nghe thấy báo cáo khẩn của cấp dưới, hàng lông mày hắn nhíu chặt lại.

“Có phải là tên lửa?”

“Báo cáo! Không có tin hiệu nhiệt đến từ vật thể!”

Trần Càn run lên khi nghe thấy báo cáo, gần đây lão gia tử trong nhà đã cảnh báo thế cuộc trong nước đang rối ren không ổn định nên từng bước phải suy tính cẩn thận, hắn không chần chừ dùng điện thoại riêng gọi một cuộc về nhà.

……

“Trần Càn đó à? Có chuyện gì?”

Giọng già nua của Trần Bá Vũ bên kia đầu dây vang lên, từ vụ việc lần trước nên lão đã nối lại liên lạc với các đầu não Trần gia khắp nơi để tránh chuyện tương tự xảy ra một lần nữa, dù gì thì cái gia tộc này vẫn cần đến lão mới có thể duy trì nỗi trong tình cảnh đầy biến động lúc này.

“Đại gia gia! Ra-đa của chúng ta vừa quét thấy một vật thể bay không xác định đang lao nhanh về phía Bắc Kinh, dự kiến chỉ không đầy vài phút nữa thôi nó sẽ xuất hiện trên bầu trời thủ đô, cảm biến nhiệt cũng không cho thấy nó có động cơ nên ta nghi ngờ có liên quan đến đám người kia trong giang hồ thế nên phải hỏi ý kiến lão nhân gia ngài!” Trần Càn gấp nói nhưng vẫn rõ ràng rành mạch thể hiện vị thế của một vị tướng cầm quân nhiều năm.

“Ngươi làm tốt lắm! Triệt thoái toàn bộ các biện pháp phòng vệ trên không và phải chắc chắn thứ kia không gặp cản trở nào dù là nhỏ nhất trong chặng đường đến Bắc Kinh…..”

Trong Trần gia phủ đệ, Trần Bá Vũ hai mắt nheo lại trong lúc ra lệnh, linh cảm mách bảo cho lão rằng đây là chuyện Trần gia không nên dây vào, nếu đã xác định không phải là tên lửa đánh tới thì cho dù nó là gì đi nữa lão cũng không quan tâm, vị thế lung lay của Trần gia lúc này không thể mạo hiểm cho dù là nhỏ nhất, so với an nguy của người dân ở Bắc Kinh thì đắc tội một lão quái vật nào đó còn đáng sợ gấp nghìn lần.

……….. Bắc Kinh………

Bầu trời Bắc Kinh hôm nay tối đên như mực, mưa lớn cùng sấm chớp rền trời khiến trên đường vắng tanh người qua lại.

“Khục……….khục……..”

Trong một con hẻm nhỏ, một bóng hình nữ nhân dáng vẻ rất chật vật đang loạng choạng men theo bờ tường lết từng bước với phương hướng không xác định, nàng cứ thế di chuyển không mục đích mà chỉ nhắm vào những con hẻm tăm tối nhất chui vào cứ như đang lẩn trốn một thứ gì đó.

“Khục……..khục……..khục………..”

Lại thêm vài búng máu đen ngòm trào ra nơi khóe miệng, nữ nhân không ai khác là Ga In sắc mặt càng lúc càng nhợt nhạt, huy động bổn nguyên Ma khí bạo tạc để tranh thủ cho bản thân và đám người Truy Mệnh cũng như đầu Bạo Hùng một con đường sống đồng nghĩa với việc nàng bỏ qua chuyện ổn định thương thế bên trong cơ thể và hệ quả tất nhiên là vết thương của nàng càng lúc càng nghiêm trọng.

“Rầm!”

Đột nhiên từ trời cao, một cục thịt lớn rơi ầm xuống trước mặt Ga In làm bước chân nàng khựng lại….. là Bạo Hùng đáng thương, nó vậy mà bị bắt một lần nữa và nhìn vẻ thê thảm của nó thì có lẽ đã ăn không ít đau khổ khi bị bắt.

“Hừ! Cô nương làm khó lão phu phải tốn không ít thời gian đấy.”

Hình bóng của Cửu Tiêu hiện ra, lão đứng ngay trên người Bạo Hùng mà nhìn Ga In đầy coi thường, cấp độ như lão mà để đối phương chạy mất thì hai chữ Cửu Tiêu cũng không cần xuất hiện trên giang hồ nữa.

“Khục….”

Biết không thể trốn được, Ga In sảng khoái đứng lại dùng toàn bộ sức lực ổn định thương thế, nàng cũng dành cho Cửu Tiêu một ánh mắt đầy khinh bỉ và đâu đó còn mang theo chút ít thương hại, Võ Đang sẽ vì cử động này của lão mà phải tao ngộ một con quái vật điên cuồng trả thù.

“Hừ!”

Bị coi thường khiến Cửu Tiêu chân nhân nổi giận, trong mường tượng của lão thì con mồi trước kẻ đi săn sẽ phải biểu hiện sợ hãi mà lão là đang mong chờ thứ đó đến từ Ga In nhưng thứ lão nhận được chỉ là ánh mắt ‘xúc phạm’ kia, nghĩ đến phải cảnh cáo nữ nhân này thêm một lần nên Cửu Tiêu không ngại xuất ra khí thế Cường giả cửu cấp đỉnh cao áp xuống người nàng.

“Khục…….. khục……” Trước uy áp của lão giả, Ga In không thể không khụy một chân xuống chống trên mặt đất để tránh ngã quỵ trên mặt đất, hắc huyết trào ra thành dòng từ miệng nàng vậy nhưng ánh mắt của nàng lại không hề thu liễm lại mà trái ngược còn ngày càng thương hại Cửu Tiêu chân nhân hơn khiến lão không hiểu nổi.

“Lão già……… khục………. khục……. Võ Đang sẽ vì lão mà biến mất khỏi dòng chảy lịch sử…….” Ga In mở miệng máu cười lạnh.

“Hahaha……… nếu có ngày đó thì e rằng cô nương cũng không thể có cơ hội chứng kiến rồi, cả người tình bé nhỏ của ngươi nữa, đợi lão phu đạp bước thập cấp thì Chấp Pháp trưởng lão chức vụ kia hắn cũng không còn mạng để mà làm nữa rồi……” Cửu Tiêu chân nhân như bị chọc cười bởi câu chuyện hài hước nhất thế gian mà ngửa đầu lên trời cười ngạo nghễ.

“Vậy sao? Khục…..khục……” Ánh mắt của Ga In biến chuyển thành quái dị vì nàng đã cảm giác được một thứ gì đó.

“Hừ!”

Cửu Tiêu không còn muốn nói nhảm nữa, lão đang định tiến đến chụp lấy Ga In thì săc mặt đột ngột biến đổi, từng thớ thịt trên khuôn mặt co rút mạnh để rồi sau đó lão quay người nhìn chằm chằm lên không trung đen kịt.

“ĐÙNGGGG…………..ĐÙNGGGG…………GRAOOOOOOOO………..”

Vẫn là tiếng sấm chớp xé toang bầu trời nhưng Cửu Tiêu chân nhân theo đó hình như còn nghe thấy cả tiếng rít gào của quái thú, tinh lực toàn bộ tập trung vào hai mắt, cả người lão run nhẹ vì nhìn thấy một bóng dáng mờ ảo của một đầu rồng khổng lồ hiện ra trên bầu trời…….. trên đầu nó….. dường như đang có một bóng hình nào đó……. hẳn là thực thể vì lão còn cảm nhận được sát ý kinh thiên đang bủa vây lấy bản thân mình, khí thế của kẻ kia vô cùng bạo liệt như một đầu hung thú đang phẫn nộ mà đối tượng bị nhắm tới chính là lão.

Dùng đầu gối để nghĩ thì Cửu Tiêu cũng biết đó là ai, trong tính toán của lão thì hắn nhanh nhất cũng phải tốn một ngày mới có thể trở về và đó là trong trường hợp tin tức lộ ra vậy nhưng giờ đây, trước mặt lão….hắn….đã đến.

“Lão cẩu! Ngươi muốn chết.”

Trên trời cao, Long phẫn nộ nhìn chằm chằm vào Cửu Tiêu chân nhân, nhìn qua người tình bé nhỏ bị dằn vặt thê thảm bên dưới khiến hắn không chịu đựng nỗi, cả người hắn lao xuống như một tia chớp thẳng đến chỗ Cửu Tiêu.

“Hừ!”

Cửu Tiêu chân nhân không dám khinh thường đối phương cho dù Ma Tôn chỉ mới đột phá cửu cấp không lâu vì đã có quá nhiều kẻ trước lão thảm bại vì điều đó, tốc độ của hắn quá nhanh khiến lão cũng chỉ kịp thôi động nội khí tung một chưởng đáp trả, cả hai thuần túy chỉ là so về chân khí của bản thân.

“Xuy……….xuy………………OÀNHHHHHH.”

“RẦMMMM……………. ẦMMMMMM…………….. RẮC………..RẮC………”

Va chạm khủng bố từ hai nguồn năng lượng tạo thành một vụ nổ rung chuyển trời đất, những tòa nhà xung quanh chỗ Cửu Tiêu đang đứng chẳng khác nào những tờ giấy bị thổi bay và đương nhiên những sinh mệnh bên trong cũng không thể sống sót…….. không có tiếng kêu gào, cũng không có tiếng trốn chạy……. mảnh đất hơn một dặm vuông ngay tức thì biến thành một tử địa tràn ngập tử khí cùng những đống đổ nát ngang ngửa không thành hình.

“Hấp……..hấp……..”

Hai chưởng vừa chạm, cả Long và Cửu Tiêu chân nhân đều bị đẩy lui mười bước chân, cả hai ổn định thân hình nhìn nhau chằm chằm, Cửu Tiêu hai mắt híp lại vì thực lực của Ma Tôn quả nhiên vượt quá dự liệu của lão, kẻ này trưởng thành tương lai mấy người có thể chống lại đây?

“Báo ra tên tuổi đi!”

Long mở miệng nói, ma khí lượn lờ quanh người hắn ngày một ngưng thực mà mắt thường có thể nhìn thấy được, coi bộ đang chuẩn bị cho một kích không nhẹ.

“Lão phu Võ Đang lão tổ – Cửu Tiêu chân nhân. Chấp Pháp đại nhân không biết vì sao đột ngột xuất thủ đánh lén bản lão đây?”

Cửu Tiêu không ngại mặt dày cười nói một cách vô cùng tự nhiên như việc lão đuổi giết Ga In trước đó không hề diễn ra….. đơn giản là lão biết chỉ vài hơi thở nữa thôi các thế lực sẽ tức tốc phái người đến thăm dò.

“Hắc hắc! Võ Đang lão tổ không ngờ lại là một lão già điên, rõ ràng bản trưởng lão đi ngang qua tình cờ bắt gặp lão già ngươi đang trảm sát người dân vô tội hòng tu luyện một loại ma công tà ác nào đó, thân làm Chấp Pháp Trưởng Lão thử hỏi sao bổn tọa có thể mắt nhắm tai ngơ mà không ngăn chặn lão được đây?”

So về da mặt thì Cửu Tiêu chân nhân còn chưa đủ tuổi với Long, nếu lão chỉ như một thằng học sinh non choẹt thì hắn có lẽ đã đạt tới trình độ giáo sư rồi, lời nói tràn đầy khí thế hùng hồn của hắn thập phần chân thật.

“Ngươi!”

Sực nhớ Ma Tôn ngoài ma công quỷ dị vẫn còn đó miệng lưỡi bén nhọn, Cửu Tiêu chân nhân muốn nói gì lại nuốt ngược trở lại, chỉ cần lão có thể khiến hắn nằm lại tại đây thì lời của lão sẽ tự nhiên đúng thôi, không cần phải nhiều lời.

Cả hai Cường Giả cứ thế tích súc lực lượng chuẩn bị cho một cuộc chiến kinh thiên ngay giữa Bắc Kinh.

……..

Bắc Kinh rung chuyển, đến cấp bậc này thì võ giả thông thường sẽ không chọn ra tay ở nơi đông dân cư như chỗ này vì mỗi lần động thủ đều tạo thành những tổn hại đến thiên địa xung quanh không thể lường trước.

…… Trần gia….

Với tư cách chưởng khống an ninh Bắc Kinh, Trần gia đương nhiên phải hứng mũi chịu sào đầu tiên với việc để Bắc Kinh loạn thành một đống như vậy, Trần Bá Vũ lão đầu mang trên mình chức Thống Soái thì sao có thể dễ chịu đây.

“Cha! Chúng ta thật ngồi nhìn Bắc Kinh bị bọn họ phá nát như vậy sao?”

Ngồi bên dưới, Trần Bá Siêu sắc mặt xám đen hướng cha mình hỏi, hắn cũng là không có cách nào khác vì với Trần gia thì cấp độ Cường Giả cửu cấp chỉ có thể ngước mắt lên nhìn trừ khi mạo hiểm sử dụng quân bài tẩy cuối cùng của gia tộc.

“Lần trước chúng ta đã sai lầm, Ma Tôn tên này có thù tất báo chắc chắn đã để ý đến Trần gia chúng ta, nếu chúng ta tiếp tục không biết sống chết trêu chọc đến hắn thì Trần gia rất có thể rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, kẻ này đại thế đã thành phát triển quá kinh khủng….. người như hắn chỉ có thể làm bạn không thể địch!” Ngồi trên ghế cao ở trung tâm, Trấn Bá Vũ âm trầm đáp, đừng tưởng Trần gia mang cái danh đại gia tộc là có thể vững vàng trường tồn không suy, là người chèo lái gia tộc nên lão phải cẩn trọng trong từng quyết định.

“Gia gia nói rất đúng, Ma Tôn phát triển quá nhanh, hiện nay còn được cao tầng Thập Lục Tháp coi trọng như vậy nên chúng ta không thể lại làm mếch lòng hắn, theo tin tình báo cháu nhận được thì Diệp gia cách đây không lâu cũng đã bị xóa xổ trong vòng một đêm bằng một cách thần không biết quỷ không hay, tính cách của Ma Tôn quá mức cực đoan và tùy tiện không theo một phép tắc nào, Trần gia chúng ta cần phải cẩn trọng vô cùng.” Ngồi cạnh cha mình, Trần Hảo gật gù đồng tình với ông nội mình.

….

“Khặc khặc! Nha đầu nói hay lắm, Trần gia đời sau có những kẻ thông tuệ như người vẫn là có hy vọng.”

Đột nhiên một giọng nói cực độ xa lạ vang lên ngay trong căn phòng họp nằm sâu trong thủ phủ được canh gác sâm nghiêm khiến ba thế hệ Trần gia lông tóc toàn bộ dựng đứng lên, Trần Bá Vũ hai mắt trợn lớn nhìn chằm chằm vào bóng tối ngoài cửa ra vào… ở nơi đó, từ lúc nào đã xuất hiện một thân hắc ảnh.

“Các hạ là?”

Làm tướng, thân kinh bách chiến nên Trần Bá Vũ tuy sửng sốt vẫn là lấy lại được bình tĩnh mở giọng nói, lão có chút yên tâm vì nếu đối phương không có hảo ý thì đã không cần nhiều lời như vậy, tuy nhiên đối phương có thể tiến vào không một ai hay biết chứng tỏ thực lực của hắn đã là cấp bậc mà lão hay Trần gia không thể chống lại.

“Các ngươi không cần biết ta là ai mà chỉ cần biết chủ nhân nhà ta muốn ta nhắn cho các ngươi một lời nhắn : Sơ tán Bắc Kinh”

Bốn chữ cuối vừa ra cũng là lúc thân ảnh lão giả dần dần mờ ảo rồi biến mất trong không gian, lão đến và đi một cách tùy ý như Trần gia không là gì trong mắt, lão cũng không thèm đợi câu trả lời của Trần Bá Vũ như là lão có đồng ý hay không cũng không quan trọng.

Lão giả đã đi từ lâu nhưng ba người Trần gia vẫn là đứng sững người không động, não bộ của họ còn không kịp tiêu hóa được việc vừa diễn ra.

“Ực….. cha, chúng ta nên?” Nuốt một ngụm nước bọt lớn, Trần Bá Siêu khó khăn hỏi cha mình.

“Làm theo lời hắn nói! Ra lệnh….. Sơ…. Sơ tán Bắc Kinh…..” Trần Bá Vũ mỏi mệt ngồi xuống, miệng lưỡi khô khốc nói vài nhịp mới thành lời, nhìn lão ra quyết định mà như già thêm vài tuổi….. đối phương hời hợt như thế làm cho lão đủ biết kẻ phái đến là người của ai và đúng như lão suy đoán thì hắc y vừa rồi chính là một trong hai lão tổ Đào Hoa Đảo vừa xuất động theo Long đến Bắc Kinh.

…….

Mệnh lệnh ban bố rất nhanh, quân đội cũng thực thi không chậm thế nhưng Bắc Kinh rộng lớn và đông đúc nhường nào để có thể nói sơ tán là sơ tán được ngay đây? Không ai có câu trả lời tuy nhiên hai tên Cường Giả đang đứng trên bầu trời sẽ không quan tâm đến điều đó vì kẻ nào cũng tự hiểu ở cấp độ này thì chỉ một thời khắc sao nhãng thôi cũng đủ để đối phương tận dụng.

“Haha! Bản lão tuy cung kính Chấp Pháp Trưởng Lão thế nhưng cũng không thể chịu chết một cách vô lý, ta là thấy trưởng lão đã triệt để rơi vào ma đạo nên cho dù là mạo phạm cũng phải thay mặt hàng triệu sinh linh bên dưới ngăn chặn ngài lại!”

Cửu Tiêu Chân Nhân cười to nói, lão là tìm một cái cớ hợp lí để có thể đánh giết Ma Tôn để sau này Thập Lục Tháp không thể tìm đến lão hỏi tội.

“Ma đạo sao? Ta thật là đang muốn đầu nhập ma đây… ngươi… và cả Võ Đang… ta sẽ tận tay diệt sát toàn bộ không chừa một mống!” Long cuồng tiếu đáp lễ một cách ngông cuồng, Võ Đang dù gì cũng là một đại phái thâm căn cố đế ở Trung Hoa nên Thập Lục Tháp trước giờ đều phải cho mấy phần mặt mũi vậy mà hắn vừa mở miệng đã muốn diệt sát.

“Diệt sát Võ Đang?”

Cửu Tiêu Chân Nhân sắc mặt âm trầm đáng sợ, hắn đã quyết định hôm nay cho dù trả giá lớn cỡ nào cũng phải để Ma Tôn nằm vĩnh viễn tại đây.

“Vút!!!”

Thân ảnh Cửu Tiêu Chân Nhân biến mất, tiên thủ vi cương lão động thủ tránh đêm dài lắm mộng.

“Cửu Tiêu Chân Kinh đệ cửu tầng”

“Vạn Biến Thần Quyền”

Khí thế của Cửu Tiêu Chân Nhân tỏa ra vô cùng khủng bố, quanh người lão chân khí ngưng thực tạo ra áp lực nặng nề lên không gian xung quanh, mỗi cử động của lão đều vô cùng thâm ảo và là tinh túy trong tinh túy võ học, từng quyền từng quyền cứ thế được diễn luyện nhanh đến cùng cực tạo thành một bầu trời quyền ảnh bủa vây lấy Long.

Làm người đối diện trực tiếp với mưa quyền của Cửu Tiêu Chân Nhân mới biết nó đáng sợ đễn cỡ nào, ma thể vốn dĩ đã cứng rắn đến Thần khí cũng không sợ như Long mà từ xa cũng bị khí thế quyền ảnh quét qua làm từng thớ thịt trên người hắn rung lên.

Hai mắt Long nheo lại, mười phần ma khí điên cuồng vận chuyển sẵn sàng tung ra một kích toàn lực đối chọi lại đòn thế kinh khủng kia…… hắn là đang chờ…. chờ lão đến đủ gần….

“Roẹt……. Ầmmmmm …….. Ầmmmm………”

“Ca sát…… ca sát…… Vút…… Vù……”

Khóa chặt mục tiêu, thấy đối phương vẫn là đứng im không nhúc nhích khiến Cửu Tiêu Chân Nhân cười lạnh không ngớt, rốt cuộc trước thực lực tuyệt đối thì Ma Tôn cũng chỉ là một con nghé con mà thôi, tuy cho là vậy nhưng lão không hề coi khinh đối thủ mà quyền ảnh theo đó lại nhanh hơn vài phần, nói không ngoa thì chiêu thức này đã tiêu tốn chín phần nội lực của lão, cao thủ so tài một chiêu là đủ.

“Tâm pháp này…. quả nhiên là đáng sợ….”

Vô tận nắm đấm đã đến sát người khiến Long không thể không mở miệng ca thán một lời, so với chiêu thức của Vạn Biến Thần Quyền thì cái thứ nội khí quỷ dị của Cửu Tiêu Chân Nhân mới thực là đòn sát thủ, nội khí của lão vậy mà không hề thua kém gì ma khí được tu ra từ Cửu Tử Tà Long Tâm Pháp bộ ma công chí cực thiên hạ.

Cửu Tiêu Chân Kinh, cửu tiêu ứng với chín tầng tu luyện, mỗi tầng lại tu một loại chân khí chí cường trong trời đất, tương truyền luyện đến đệ cửu chính là âm dương hội tụ, lưỡng cực tương sinh có thể hấp khí thiên địa, thiên nhất hợp nhất cường đại vô cùng.

Nhất tiêu là hỏa.

Nhị Tiêu là thủy.

Tam Tiêu là thổ.

Tứ Tiêu là mộc.

Ngũ Tiêu là kim.

Lục tiêu là lôi.

Thất tiêu là âm.

Bát tiêu là dương.

Cửu tiêu là tử.

Hỏa thủy thổ mộc kim lôi âm dương, tương sinh tương khắc, lưỡng cực quy nguyên nổ vạn phá, thái cực quy tông diệt vạn vật, chung cực quy nhất đồ vạn sinh linh, chung cực ngộ tử khí vô cực quy chân vạn pháp nhất hợp, vô vật vô ngã, phản thác quy chân, thủy vi bất sinh, chung cực bất diệt, cửu luyện thành Thần.

Thiên hạ chỉ một người luyện đến đệ cửu của Cửu Tiêu Chân Kinh và được nhiên là người sáng tạo ra môn tâm pháp bá đạo này – Cửu Tiêu Chân Nhân.

“Xuy……. xuy…… Oành….. Oành….”

….. Hai mắt Cửu Tiêu Chân Nhân trợn to….. nắm đấm của lão đã cảm giác được da thịt của đối phương mà hắn vẫn không hề cử động….. thật là chịu chết sao?

Ma Tôn…. rốt cuộc cũng chỉ có vậy…..

Thế nhưng…… thật là vậy sao?

“GRAOOOO……………GRAOOOO……….GRAOOOO………GRAOOOO!!!”

Đúng lúc này….. Ma khí bốc lên bao trùm lấy người Long như cái thế ma quân tái hiện nhân gian, không gian xung quanh hắn vặn vẹo như thể muốn nổ tung áp lực quá đỗi nặng nề……. Cửu Tiêu Chân Nhân toàn bộ tâm thần đã cẩn trọng ngăn ngừa dị biến phát sinh nhưng rồi sau một tiếng hống khủng bố cũng là không thể chịu đựng nổi….

Phải!

Chính là không chịu đựng nổi!

“GRAOOOO……………GRAOOOO……….GRAOOOO………GRAOOOO!!!”

“MA LONG NGÂM!!!”

“Uuuuuuuu……………Uuuuuuuuuuuu………………”

Ma Vực vậy mà áp súc mười hai lần…… Lần đầu tiên thi triển ở Đào Hoa Đảo cũng chỉ là mười lần áp súc thôi nhưng lần này Long đã áp súc tới mười hai lần tạo ra một Ma Long Ngâm cực độ đáng sợ, phải biết càng nhiều thêm một lần thì Ma Vực lại càng đáng sợ hơn nhiều lắm và dĩ nhiên áp lực lên cơ thể người thi triển phải chịu cũng là to lớn đến nhường nào.

Ma khí tích súc mười hai lần ẩn chứa Sát ý và Hủy Diệt chi ý ập thẳng lên người Cửu Tiêu Chân Nhân ở một khoảng cách gần khiến lão là nhận lấy gần như là toàn bộ lực lượng cuồng bạo kia, tiếc rằng thân thể của lão lại không được cứng rắn như Long rồi và lão cũng không có tâm tư mà tiếp tục ấn quyền tới bởi vì ma khí đậm đặc đang điên cuồng cắn nuốt cùng hủ hóa thân thể lão, chỉ chưa đầy một cái nháy mắt thôi mà một mảnh lớn da dẻ của lão đã bị bong tróc ra rồi.

“Cửu Khí Hộ Thân!”

Cửu Tiêu Chân Nhân sợ đến mặt mày trắng bệch, đau đớn từ từng tấc thịt trên người làm lão run lên bần bật theo bản năng, Cửu Tiêu chân khí của lão cường hãn là thế nhưng gặp phải thứ khí tức quỷ dị kia sao mà yếu nhược đến vậy?

“Xì………xì………xì……….”

Cửu tiêu chân khí trắng đục bốc lên dày đặc từ người Cửu Tiêu Chân Nhân, đây không chỉ là chân khí bình thường mà là bản mệnh chi khí của lão, phải bức ra nó để chống chọi với ma khí đáng sợ của Long đủ biết Cửu Tiêu Chân Nhân đã rơi vào tình huống nguy hiểm cỡ nào.

“Uuuuuuuuuuuuu……………. Xuy…………Xuy………….Uuuuuuuuuuuuuuu”

Mồ hôi ngày một rơi nhiều, những mảnh trang phục còn lại trên người của Cửu Tiêu Chân Nhân đã ướt đẫm mồ hôi, dùng đến bản mệnh Cửu Tiêu chân khí nhưng như cũ lão không thể ngăn chặn lại ma khí của Long không ngừng huỷ hoại chân khí của lão, đáng sợ hơn là ma khí của hắn lại lấy chính năng lượng mà chúng cắn nuốt để chống lại lão.

“Aaaaaaaaaa………… là người bức ta phải giải phong lực lượng……….. là ngươi bức ta phải giải phong toàn bộ thực lực………..hahahaha………… ta muốn giết ngươi……… giết chết ngươi…….”

Cửu Tiêu Chân Nhân gào rống trong đau đớn chí cực, cả người lão máu thịt bấy nhầy như một huyết nhân và ở những miệng vết thương lớn vẫn còn đang không ngừng bốc lên những làn khói hắc ám……. tiếng rống vừa dứt cũng là lúc người lão phồng lên một cách kinh dị để rồi cảnh giới của lão liên tục tăng lên không ngừng…….. Oành!!!……. Cửu Tiêu Chân Nhân cứ vậy đột phá gông xiềng cảnh giới mà bước lên nửa bước Cường Gia thập cấp, Cửu Tiêu chân khí của lão theo đó cũng tăng tiến sức mạnh không ngờ, ma khí đang chiếm được thế thượng phong của Long vậy mà gió đổi chiều bị Cửu Tiêu chân khí xóa bỏ ngay tức thì, dáng vẻ chật vật lúc trước của Cửu Tiêu Chân Nhân dần dần khôi phục lại trạng thái sung mãng như trai trẻ hai mươi.

“Hừ! Lão cẩu ngươi ẩn dấu cũng thực sâu…. Thập cấp quả nhiên trâu bò đó….” Cảm nhận được khí thế của một tên Cường Giả thập cấp dù mới là nửa bước to lớn đến nhường nào, Long nhếch miệng cười.

“Tiểu tử ngươi đủ cuồng! Ta là muốn xem… thực lực của ngươi có cuồng được như miệng lưỡi của ngươi không đây?”

Bị ép đến bại lộ toàn bộ bí mật, Cửu Tiêu Chân Nhân đã không cần phải giả heo ăn thịt hổ nữa rồi, lão đột phá đến cảnh giới này hơn chục năm nhưng chưa từng công bố ra bên ngoài để Võ Đang một mực núp phía sau Thiếu Lâm Tự để mấy lão trọc kia cứ đứng mũi chịu sào nơi đầu sóng ngọn gió…. sau hôm nay chắc chắn Võ Đang sẽ không tốt sống như xưa nhưng chỉ cần diệt trừ được Ma Tôn tên này thì địa vị của Võ Đang cũng theo đó cũng tăng lên không ít hay thậm chí có thể nói là không hề thua kém Thiếu Lâm Tự bên kia nữa rồi.

“Rắc………. rắc……… rắc……”

Những tiếng răng rắc bên dưới đại địa khiến Cửu Tiêu Chân Nhân tỉnh lại trong vô vàn những suy tính, lão đưa mắt quét xuống không gian bên dưới….

Còn đâu một Bắc Kinh xa hoa lộng lẫy..

Còn đâu san sát nhưng khu phố sầm uất, những tòa nhà cao tầng….

Gương mặt già nua của Cửu Tiêu Chân Nhân co giật nhìn khung cảnh hoang tàn đến cùng cực bên dưới, đâu đó vẫn còn những tiếng kêu gào trong những đống đổ nát ngổn ngang thế nhưng tử khí dày đặt đang ngùn ngụt bốc lên chứng tỏ dư chấn của tiếng gầm khủng bố của Ma Tôn đã diệt sát số người phải lớn hơn sáu chữ số rồi……. nghĩ đến cảnh hắn đến giữa núi Võ Đang thi triển chiêu thức này mà Cửu Tiêu Chân Nhân đổ mồ hôi lạnh…. Ma Tôn…. nhất định hôm nay phải chết.

Long đương nhiên cũng cảm nhận được vô tận tử khí từ bên dưới, giết cũng đã giết nên hắn không mảy may quan tâm, đổi lại kẻ khác giết nhiều dân thường như thế không tẩu hỏa nhập ma cũng là nửa điên nửa khùng vì ác tâm quá lớn thế nhưng hắn lại là ma tôn, tâm hồn hắn mỗi lúc đều bị vô tận những suy nghĩ tà ác trau dồi nên đạo tâm quá đỗi kiên định, trong mắt hắn chỉ có hai loại người, người thân và người dưng… hắn sẽ không tùy tiện lạm sát sinh mệnh thế nhưng chiến đấu ở cấp độ này hắn không thể chưởng khống hậu quả của chiêu thức được, còn vì sao không ra tay ở địa phương khác sao? Đơn giản vì hắn không đợi được…. nói thế nào nhỉ…. ‘đụng là trụng’ chính là tính cách của hắn, đã có thực lực thì làm sao phải nhịn?

“Giết nhiều người như vậy? Ngươi là phải…..” Thu hồi ánh mắt, Cửu Tiêu Chân Nhân hít sâu một hơi ổn định tâm tình đang định phán tội tử hình cho Ma Tôn thì bỗng nhiên sắc mặt lão lại là kịch biến…. hắn…. vậy mà dám ra tay trước.

“MA LONG NGÂM!!!”

“GRAOOOOOO……………. OÀNHHH………….GRAOOOOOOO!!!”

Hai Đại Ma Hồn dung nhập vào người Long khiến khí thế hắn tăng cao chưa từng có, Thủy Ngọc cùng hắc cầu thần bí ở sâu bên trong thân thể hắn vẫn từng phút từng giây chuyển hóa năng lượng thành ma khí nên năng lượng của hắn có thể nói hồi phục nhanh vô cùng, hai Đại Ma Hồn chứa đựng năng lượng kinh thiên và một khi hắn cùng chúng kết hợp lại thì đừng hỏi sức mạnh sẽ tăng đến mức độ nào mà phải hỏi kẻ nào có thể chịu đựng nổi thứ lực lượng đáng sợ này.

Tiếng gầm rống chấn động thương thiên, mặt đất bên dưới vỡ nát thành những đường nứt sâu không thấy đáy lan truyền ra bốn phương tám hướng, tiếng ma khí đốt cháy không gian réo rắt thương thiên…… cứ như thế toàn bộ mảnh thiên địa bị tiếng sấm rền, tiếng gào thét và tiếng u ám của ma khí nhấn chìm, ba thứ thanh âm hợp lại thành một loại âm thanh kinh thiên động địa, phảng phất đến từ bốn phương tám hướng lại như đến từ bầu trời hay dưới mặt đất, lại càng như đến từ thượng cổ hồng hoang cứ như thế dọa đến bất cứ kẻ nào nghe thấy đều sợ đến hoa dung thất sắc, sợ đến linh hồn tan vỡ……. Ma Long Ngâm chân chính là đây.

“Xuy……xuy…………Aaaaaaaaaaa………… không thể nào, ta đã là nửa bước Cường Giả thập cấp a……….. Cửu Tiêu chân khí của ta đã chí cực cường đại………..không…………Aaaaaaaa………”

Cửu Tiêu Chân Nhân hai mắt trợn trừng trước cảnh tượng kinh diễm trước mắt, âm thanh kinh thế kia làm tâm hồn lão chấn động, ma khí áp súc đến hai mươi lần đập vào khiến thân thể lão cho dù được Cửu Tiêu chân khí bao bọc cũng không chịu nổi mà từ từ phân giải và rất nhanh thôi da thịt lão đã bị bóc ra để lộ những khúc xương trắng hếu bên trong, lần đầu tiên trong đời Cửu Tiêu Chân Nhân đã cảm nhận được tử vong uy hiếp rồi.

“Bảo hộ lão tổ!!!”

Tình thế cực độ nguy cấp của Cửu Tiêu Chân Nhân đã khiến những tên Võ Đang cao thủ không nhịn được nữa bắt buộc phải ra tay, từ trên trời cao đột nhiên xuất hiện ba mươi sáu tên Cường Giả bát cấp và bốn tên Cường Giả cửu cấp, chúng liều chết lao thẳng đến chỗ Cửu Tiêu Chân Nhân mặc kệ cho cơn bão ma khí vẫn còn đó…. Võ Đang có thể nói lần này đã huy động toàn bộ lực lượng kẻ cả ngoài sáng lẫn trong bóng tối rồi, dễ hiểu khi Cửu Tiêu Chân Nhân tử vong thì địa vị Võ Đang cũng theo đó rơi vào vực sâu tăm tối.

“Ngu ngốc……… lùi lại cho ta!!!”

Cửu Tiêu Chân Nhân nhìn đám võ giả môn phái lao tới mà trừng mắt nộ quát…… thế nhưng đã muộn rồi…….. ngay khi xâm nhập vào phạm vi của ma bão thì từng người trong chúng mới biết được quyết định xông vào của bản thân là ngu ngốc đến nhường nào, chân khí của chúng trước ma khí ẩn chứa Sát ý và Huỷ Diệt chi ý quá đỗi yếu ớt đến nỗi ngay tức thì mười tên Cường Giả đi đầu cứ thế nổ thành phấn vụn…… chết không thế chết hơn được.

“Oành…………Oành………..Oành………….Oành………”

Võ Đang cao thủ từng tên một nổ tung làm Cửu Tiêu Chân Nhân hai mắt đỏ tươi vì những mạch máu trong mắt lão đã nổ tung theo, chúng đều là lực lượng trung kiên và là nòng cốt của Võ Đang đấy, một đại phái không thể chỉ có một tên Cường Giả là lão được, từng người trong số bọn chúng đều quá đỗi quan trọng……. nhưng…… hiện tại lão có thể làm gì? Toàn bộ huyết khí trong người lão đã tiêu hao đến chín thành rồi, Cường Giả thập cấp có mạnh mẽ đến nhường nào đi nữa thì thân thể của lão cũng không có cách nào chống cự lại thứ ma khí mang theo hai loại đạo ý tà ác kia.

“Hahaha……. Võ Đang phái nên đổi tên thành Thiêu Thân phái mới đúng…….”

Long ngửa đầu cười lớn trước sự ngu ngốc của đám võ giả Võ Đang phái, duy trì Ma Vực áp súc hai mươi lần khiến ma khí trong người hắn tiêu hao trong mỗi hơi thở là quá đỗi khổng lồ, hai Đại Ma Hồn cũng sắp khô cạn rồi nhưng ngờ đâu hắn lại được tiếp sức bởi những kẻ thiêu thân kia, cắn nuốt thể xác và chân khí của bốn mươi tên Cường Giả bát cấp và cửu cấp đem lại cho hắn bốn mươi luồng năng lượng bổ trợ quý giá, thu thập linh hồn của chúng càng khiến hắn vui mừng khi đã đủ điều kiện để đột phá tam chuyển của Tứ Tử rồi, nếu thành công hắn sẽ có bốn Đại Ma Hồn đấy.

Kỳ thực Long không chắc là có thể duy trì Ma Vực đến cắn nuốt Cửu Tiêu Chân Nhân một tên Cường Giả thập cấp vậy nhưng nhờ có sự tiếp sức của đám cao thủ kia mà hắn đã đầy đủ thực lực rồi… không biết đám võ giả Võ Đang khi xuống địa ngục biết được điều này có chết thêm một lần nữa không đây?

“Rắc…….Rắc……….Rắc…….”

Xương vỡ rồi……. mười phần Cửu Tiêu chân khí trong người Cửu Tiêu Chân Nhân đã tiêu hao hết đồng nghĩa với không còn thứ gì có thể chặn lại ma khí xâm nhập vào thể nội của lão, từng đốt xương trong người lão cứ thế rung lắc dữ dội trước áp lực khủng bố và những vết nứt nẻ mang theo đau đớn khôn cùng khiến Cửu Tiêu Chân Nhân thê thảm nay còn thê thảm hơn, thân xác già nua của lão cong vòng lại lung lay sắp đổ.

Tưởng chừng Võ Đang lão tổ tông, giang hồ chí cường cao thủ Cửu Tiêu Chân Nhân sẽ vẫn lạc…. nhưng…..

“A di đà phật! Thiện tai thiện tai!”

Tiếng niệm phật tràn mang theo phật khí vô lượng đột ngột xuất hiện, bầu trời hắc ám bị ma khí che phủ theo đó xuất hiện một lỗ hổng lớn tràn đầy phật quang vàng rực….. một rồi hai…. hai rồi ba…. hơn chục luồng phật khí đâm sầm vào đám mây ma khí.

“ẦMMMMM………….ẦMMMMM……”

Va chạm khủng khiếp tạo thành hàng chục vụ nổ rung chuyển đất trời, ánh sáng chói lóa phô thiên cái địa vô cùng lóa mắt và rốt cuộc kết cuộc là hơn chục cái lỗ lớn bị đánh thủng trên bầu trời ma khí, Ma Vực của Long theo đó tiêu tán do tiêu hao quá độ, sắc mặt hắn trắng bệch, nơi khóe miệng đã trào ra không ít hắc huyết rồi…… hắn thế mà bị thương.

“A di đà phật! Chấp Pháp Trưởng Lão diệt sát Võ Đang gần như toàn bộ chân nhân, chẳng lẽ không thể tha cho Cửu Tiêu lão đầu một đường sinh lộ sao?”

Xuất hiện là một lão tăng với bộ áo cà sa bạc màu vô cùng già nua, từng chữ từ miệng lão phát ra đều mang theo nội lực cực độ hùng hậu mà kẻ bị nhắm tới không ai khác là Long…. ngực hắn nhộn nhạo không ngừng trước khí thế của lão… hắn biết lão già này thực lực hiện tại mình không thể chống lại.

“Khặc khặc! Ta đây vinh hạnh được diện kiến Vô Danh Thánh Tăng hay Cực Lạc Thánh Thiền Sư đây?” Dùng tay quẹt lấy dòng hắc huyết nơi khóe miệng, Long cười lạnh nói.

“A di đà phật! Chữ Thánh kia bần đạo là không dám nhận rồi, Chấp Pháp Trưởng Lão ngài nếu cho bần đạo vài phần mặt mũi có thể gọi hai chữ Vô Danh là đủ….” Lão tăng nhẹ nhàng đáp.

“Ra là Vô Danh Thánh Tăng! Không nói dài dòng lão tăng ngươi xuất hiện là muốn thay mặt Thiếu Lâm Tự bảo hộ Cửu Tiêu con chó già kia đúng không?”

Long nhìn thẳng vào gương mặt già nua của Vô Danh Thánh Tăng hỏi không một chút sợ hãi, hắn không tin lão già này sẽ xuống tay với mình vì hai tên tôn giả Thập Lục Tháp cùng hai tên lão tổ Đào Hoa Đảo đã đuổi tới rồi…. thực lực như Vô Danh Thánh Tăng đương nhiên sẽ cảm ứng được, diệt sát một mình Ma Tôn khác với diệt sát hai tên tôn giả cùng hai tên lão tổ Đào Hoa Đảo vì như thế chẳng khác nào Thiếu Lâm Tự là muốn khai chiến với Thập Lục Tháp.

“A di đà phật! Chấp Pháp Trưởng Lão không nên hiểu nhầm, bần đạo xuất hiện cũng là muốn bảo hộ những sinh mạng vô tội bên dưới, người chết hôm nay đã quá nhiều quá nhiều… Chấp Pháp ngài làm đại nhân vật liệu có thể bỏ qua ân oán nhỏ để cứu vớt chúng sinh vô tội được chăng?”

Vô Danh Thánh Tăng vẫn là bộ dạng phật gia một tôn phật tử đắc đạo trầm thấp giảng giải thế nhưng Long cười lạnh xem thường, theo ý lão thì ngày hôm nay hắn không dừng tay chính là ma đầu coi mạng người như cỏ rác và lại là người nhỏ nhen ích kỷ hay sao?

“Hắc hắc…. Vô Danh Thánh Tăng nói quá đúng, ta là đại nhân vật sao có thể cùng loài cẩu chó mang danh Cửu Tiêu kia so sánh được, từ lâu đã nghe nói phật gia Thiếu Lâm Tự lấy đức hiếu sinh, phật đạo cao thâm đến hôm nay mới được tận mặt gặp gỡ mới biết được quả nhiên là sự thật, cũng may có thánh tăng ngài điểm tỉnh nếu không ta thật biến thành một ma đầu rồi…..” Long đột nhiên biến thành một bộ dáng trẻ nhỏ dễ dạy gật gù đồng tình với Vô Danh Thánh Tăng làm mí mắt lão giậtgiật vài cái, ngươi nếu thật là biết nghĩ thế thì sợ trời đất đã lộn ngược mấy vòng rồi.

“A di đà phật! Phật dạy quay đầu là bờ, Ma Tôn đại nhân một lòng hướng thiện chắc chắn một đời công danh lưu truyền sử sách…. Cửu Tiêu lão đầu coi bộ thương thế nghiêm trọng, bần đạo là mặt dày xin cáo biết đại nhân mang hắn đi chữa thương, hôm nay đột nhiên xuất hiện làm đại nhân mất hứng thật là phải tội hẹn ngày sau bái phỏng tạ lỗi.” Vô Danh Thánh Tăng hiền từ nói, lão cũng không đợi Long trả lời mà tay hóa trảo chụp lấy Cửu Tiêu chân nhân rồi hai thân ảnh biến mất nhanh chóng.

“Hừ! Võ Đang… Thiếu Lâm… các ngươi liên tục lấn ta xem ta là quả hồng mềm muốn bóp thế nào là bóp phải không?”

Nhìn điểm đen nơi chân trời xa, Long hừ lạnh nói… hắn thừa nhận lúc Vô Danh Thánh Tăng xuất hiện thì tính mạng của Cửu Tiêu Chân Nhân đã được đảm bảo, hắn cũng biết Vô Danh Thánh Tăng thực sớm đã xuất hiện nhưng mãi đợi đến lúc Cửu Tiêu thất thế mới ra mặt, hắn còn không hiểu là lão tính toán tiêu hao Võ Đang thực lực hay sao chứ….. lần này Võ Đang phái tổn hại nhiều cao thủ như thế chắc hẳn không còn cách nào khác phải ôm lấy chân Thiếu Lâm Tự cầu một đường sinh lộ, Vô Danh xuất hiện ngăn chặn Ma Tôn cũng theo đó uy vọng tăng cao trong giang hồ, quả là một mũi tên trúng hai con chim…. Vô Danh Thánh Tăng…. quả nhiên gừng càng già càng cay mà.

Lại nói hắn nhẹ nhõm đánh bại Cửu Tiêu Chân Nhân là vì tâm pháp của lão tuy mạnh nhưng tồn tại khiếm khuyết chí tử, đó chính là sinh khí…… cửu tiêu chỉ có tử mà không có sinh, chính vì thế mà cửu tiêu chân khí trước ma khí là thua kém nhiều lắm, nếu ngay từ đầu lão không quá tự tin vào thực lực bản thân để rồi lựa chọn du đấu tránh trực diện giao thủ thì không biết mèo nào cắn mỉu nào.

……..

“Rắc…… Ầm….. Ầm…… Rắc…..”

“Oành….. Rắc….. Rắc……. Rắc…… Oành….”

Thu hồi tầm mắt, Long nhìn về phía đại địa dưới chân mình, nếu lần đầu là hoang tàn thì bây giờ hai chữ địa ngục chính là miêu tả mảnh đất dưới chân hắn, cơn bão ma khí áp súc hai mươi lần chẳng khác gì tận thế hàng lâm quét sạch sành sanh toàn bộ kiến trúc và sinh mạng bên dưới, lần động thủ này của hắn có thể nói đã xóa sổ một phần tư Bắc Kinh cái thủ phủ này.

“Khặc khặc…. thật nhiều tử khí…. không bằng ở đây đột phá tam tầng….”

Hai mắt Long sáng rực trước đám mây tử khí bốc lên ngùn ngụt bởi những sinh mạng vừa chết đi, ma công càng tịnh tiến khiến tâm trí hắn cũng bị ảnh hưởng không ít… đùa chứ hắn là tu luyện ma công đấy, một ma tu lại đi để ý người chết nhiều hay ít sao?

“Đại nhân!”

Hai tên Tôn giả Thập Lục Tháp đuổi tới rồi, hai lão cung kính đứng trước mặt Long nhận mệnh, thực lực cửu cấp nến hai lão cũng kịp chạy tới để chứng kiến màn giao thủ chấn động thiên địa của Ma Tôn cùng Cửu Tiêu chân nhân…. không… nói đúng chỉ là Ma Tôn một đầu đè ép Cửu Tiểu chân nhân – một tên Cường Giả nửa bước thập cấp đến mức không có khả năng hoàn thủ…. hắn mới đột phá cửu cấp bao lâu chứ? Cả hai chứng kiến Ma Long Ngâm hai tiếng gầm rung chuyển trời đất mà tim trong ngực sợ muốn vỡ nát…..xem bên dưới những đường nứt nẻ vẫn còn đang lan rộng chôn vùi những phế tích mà hai lão mồ hôi ướt sũng từ đầu đến chân…. ma đầu so với hắn coi bộ vẫn còn kém nhiều lắm….

“Dùng toàn bộ nguồn lực thu thập chứng cứ phạm tội của Thiếu Lâm võ giả từ trên xuống dưới, dù là trong sáng hay ngoài tối, dù là không cũng phải biến thành có…. các ngươi hiểu?” Long lạnh nhạt ra lệnh làm hai tên tôn giả run rẩy…. cái này không phải là ra lệnh chúng thiết đặt tội oan lên Thiếu Lâm hay sao?

“Các ngươi hiểu?”

Lại một câu nhắc khiến Nguyên Thủy cùng Chấn Thiên tôn giả giật mình, chúng nhận ra chủ tử của mình là loại người nào…… cả hai cắn răng cúi đầu nhận mệnh :

“Thuộc hạ tuân mệnh”

“Đi đi…. nói cho đám người kia sáng mai hãy đến dọn dẹp!”

Để lại một câu nói, Long xếp bằng trong không trung giữa bầu trời tử khí bắt đầu hấp thu tử khí và hồi phục sức lực, hắn không lo có kẻ nào đánh lén vì hai tên lão tổ Đào Hoa Đảo đã ẩn nhập trên trời cao hộ pháp rồi, về phần hai tên tôn giả này hắn thật là không tin tưởng vì hắn chỉ tin những kẻ bị mình nắm giữ sinh tử mà thôi còn về phần ‘đám người kia’ là ai thì chắc hẳn là những tên Chấp sự Thập Lục Tháp ở Bắc Kinh cùng các gia tộc ở đây rồi, việc dọn dẹp không ai khác là do chúng đến thu dọn.

……….

Bắc Kinh một trận chiến ngay tức thì chấn động giang hồ, tin tức liên tục truyền về đặc biệt là hình ảnh một phần tư thủ đô bị huỷ diệt cùng tin tức Vô Danh Thánh Tăng xuất hiện cứu về cho Cửu Tiêu Chân Nhân cái mạng nhỏ mặc dù lão thực lực chân chính là nửa bước Cường Giả thập cấp ngay tức thì làm các thế lực lớn nhỏ rúng động, nếu Chấp Pháp Trưởng Lão chức vụ quyền cao chức trọng khiến hai chữ Ma Tôn nặng như núi thì thực lực có thể diệt sát một tên nửa bước Cường Giả thập cấp – cấp bậc được coi là đỉnh tiêm của cái giang hồ xuống dốc này chẳng khác nào khiến Ma Tôn trong mắt các thế lực từ nay đã mang theo uy hiếp khủng bố rồi, không một gia tộc hay môn phái nào muốn một tên điên đến chỗ mình hống vài tiếng như ở Bắc Kinh cả.

Giang hồ dậy sóng, thế lực từ nhỏ đến lớn đều đứng ngồi không yên vì kẻ nào minh mẫn đều dự cảm được giang hồ sắp có biến động lớn…. vô cùng lớn…. thời thế đã thay đổi không còn ổn định nữa, thế gia đại phái cũng không chắc chắn trường tồn mà rất có thể tao ngộ diệt vong không chừng mà đây cũng chính là cơ hội cho các thế lực nhỏ hơn và người mà ai cũng biết là ai chắc chắn có quan hệ trực tiếp đến chuyện này.

Bắc Kinh đống đổ nát được xử lí ra sao rất ít người biết, chỉ biết Thập Lục Tháp cao tầng đã ra nghiêm lệnh trong vòng hai mươi năm địa phận này nghiêm cấm võ giả động thủ cho dù là cấp bậc nào đi nữa, kẻ nào trái lệnh đồ diệt không thương tiếc, thậm chí ba tên Tôn giả cùng một trăm tên Thần Vệ được cử tới tọa trấn nơi đây….

Thủ đô bị tàn phá, người chết hằng sà sa số đếm không xuể thế nhưng các thế lực chân chính sẽ quan tâm sao? Chuyện chúng quan tâm lúc này chính là Thập Lục Tháp cao tầng liệu có xử phạt tên điên kia không thế nhưng để chúng trong đó có Võ Đang bên kia thất vọng là không như chúng mong chờ rồi, không một pháp lệnh nào xử phạt Ma Tôn được ban ra chứng tỏ cử động của hắn chẳng khác nào được bao che… vậy là chúng thầm hiểu Ma Tôn chắc chắn đã trở thành con cưng của Thập Lục Tháp các bậc đại lão đứng đầu rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.