Một Thời Đã Qua

Một Thời Đã Qua

Tác giả:

Truyện

Thể loại:

Chưa được phân loại

Trạng thái:

Đang cập nhật

Lượt xem:

7152

Một Thời Đã Qua

Đánh giá: 9.7/10 từ 3 lượt
Nhắm mắt nhớ một thời đã qua
Mở đầu...

Tôi là con trai một trong một gia đình cũng tạm gọi là đủ sống, năm nay cũng đã hơn 18 tuổi và đang ở nhà lông bông, nói vậy chứ thực ra là đang đợi thi xong cái bằng lái xe máy thì mới đi xin việc...:)




Tôi cõ lẽ là một thằng ít nói (Mọi người đánh giá như vậy) tuy nhiên không phải là hoàn toàn là lúc nào cũng nói ít mà vì tôi thấy chả có cái méo gì để nói nên mới không nới đấy chứ thực ra lúc hưng phấn tôi cũng không khác mấy bà buôn dưa bán chuột là mấy...




Thời học cấp một thì tôi không có bạn thân nhưng lên lớp 6 thì khác, tôi bắt gặp một thằng hợp cạ kinh khủng, nó tên là Biên và ở cách nhà tôi gần 3 cây số, nhà nó kinh tế chắc cũng tương đương nhà tôi, trước khi thân nhau thì bọn tôi cũng suýt đánh nhau chỉ vì tranh chấp cái bút rơi trên đường, nó bảo là nó làm rơi nhưng tôi méo tin và bẻ đôi cái bút vứt đi, nó táng tôi một cái vào đầu nhưng tôi đỡ được, và vụ đó cũng đã dừng khi tôi đưa cho nó 2 cái bút, thực ra là tôi cũng không thích đánh nhau và gây thù nên làm vậy cho yên bình.




Rồi sau đó 2 thằng trở nên thân kinh khủng, đi đâu cũng đi cùng nhau kể cả đi đái cũng rủ nhau đi...:D. Hồi đó rảnh háng 2 thằng trộm ở nhà mấy quả trứng và cá rồi lên cái ngọn đồi gần trường luộc ăn, bộ dụng cụ luộc là tôi chế, nó giống như trong phim vậy có 3 cái que dài một mét chụm đầu vào nhau và nối dây thép xuống cái lon bia được cắt đôi, trứng được cho vào cái lon đó và luộc . Còn cá thì là nó mang đến nhưng nó lại giấu trong cái thùng rác gần nhà vệ sinh của trường... Rồi thì 4 quả trứng cũng chín và chia mỗi thằng 2 quả, sau đó là món cá và mì tôm sống rắc súp...món ăn kinh điển!!!@_@




Ăn xong nhưng chưa đủ chúng tôi vót kiếm từ cây tre và đi oanh tạc cả quả đồi đó, tre mà vót thì sắc cũng không kém dao cùn là mấy. Chém cây chán chê thì bọn tôi dựng một cái lều và ngồi đó hóng mát,,làm phọt cứt mới được cái lều mà ngồi một lúc thì gió thổi thế là đổ mịa nó mất...




Lúc đó cũng đã chiều, chả còn gì chơi nên bọn tôi cũng đạp xe về,... Miêu tả về cái xe của bọn tôi chút: Xe của tôi thì bị han gỉ cái ghi-đông, cái giỏ bằng sắt thì rách đáy, màu sơn thì loang lổ chỗ đổ chỗ trắng. Xe thằng biên thì màu tím và cái chắn bùn đằng sau thì nó bẻ lên nhìn giống như cái đít xe ruồi vậy...




Đường hồi đó cũng được trải thảm nên đi rất êm, họ còn đổ vài đống đá để xây rãnh nước,, lúc đó chúng tôi thường xông phi lên đống đá bằng con xe của mình, trò này lúc đó khá hót vì bằng chứng là đám con trai đi qua thường rủ nhau vượt đống đá trên đường. Cứ mỗi lúc đi học hay đi về chúng tôi đều vượt những đống đá đó dần dần thì chúng cũng bị giảm độ cao vì rất nhiều ông xông pha...:D




Còn nhớ cái thời mẫu giáo có con ngựa đồ chơi to như ngựa thật, cứ ra chơi là đám học sinh lại ra cưỡi ngựa, một thằng đang phi ngựa tít mù thì tôi bám vào đầu con ngựa thế là ngựa đít chổng lên trời đầu cắm xuống đất, còn thằng đang cưỡi thì nó bị rơi ra...:D




Học được 2 năm thì trường mẫu giáo xây lại đẹp hơn với 2 tầng, tôi lúc học cấp 2 đã từng vào đó trộm đồ chơi...!!! Ấn tượng về ngôi trường đó trong tôi có lẽ là lần đầu tiên nhìn thấy mông của con gái,, lúc đó bọn con gái đang đứng xem gì đó thì tôi đến gần và tụt quần một đứa ra, tôi định chạy thì lại mất đà nên ngã vào con bị tôi tụt quần đầu tôi chạm vào mông nó, còn nhớ con bé tên là loan lên lớp 9 thì thấy mông nó to to nhưng tôi đã từng được nhìn rồi nên cũng đoán ra nó như nào!!!@_@




Rồi cũng đến cái lúc mà tôi phải vào lớp một, tạm biệt mẫu giáo tôi bước vào lớp một với sự bỡ ngỡ đầu tiên trong cuộc đời, hồi đó tôi học rất giỏi, toàn danh hiệu tiên tiến xuất sắc nhưng lên lớp 3 thì thành tích đã giảm, tôi toàn trung bình, khi lên lớp 5 kì II thì tôi lại được cái giấy khen tiên tiến và cũng là cái cuối cùng trong 12 năm học vì những năm cấp 2 và cấp 3 tôi không quá được 6,2 điểm.




Vào lớp 8 tôi bắt đầu bị nhiễm một thứ là điện tử, chính thằng biên nó đã bơm vào tôi thứ điện tử này (Nhưng tôi cũng không hận vì sớm muộn tôi cũng sẽ chơi thử thôi) , một lần rồi hai lần, ba lần ...tôi đã bị điện tử cuốn bay game đầu tiên mà tôi chơi là haft life rồi đến đột kích và vice city, đến lớp 10 thì tôi mới biết đến liên minh và dù vậy tôi chơi vẫn gà , bây giờ tuy không gà nhưng nếu gặp bọn chơi siêu, skill tung như gió thì tôi vẫn bỏ mạng như thường...




Hồi đó thì tôi ít được cho tiền nên thứ duy nhất có thể làm để có tiền chơi điện tử là...Bán sắt vụn:D




Bắt đầu từ đó tôi biết kiếm tiền:D, những sợi dây điện tôi đốt và lấy đồng bán, một lạng cũng tầm 20 nghìn. Còn cả trò vác xà beng đi bán nữa...




Gần như trong nhà có cái gì thừa mà bán được thì tôi đều bán hết để có tiền đi học TIN HỌC!!!...




Lúc đó tôi còn bán cả gạo nữa, cứ mỗi tối là tôi lại mò xuống trong tối tăm và múc từng bát gạo đổ và túi nilong, một cân bán cũng được 10 nghìn, đủ 2 bữa điện tử... Cũng may khi lên lớp 11 thì tôi bắt đầu suy nghĩ và dừng lại.




.....vẫn còn.....

Nhận thông báo truyện mới

Để theo dõi truyện này update mới nhất, hãy đăng ký vào form dưới, có mới mình sẽ gửi cho bạn^^

Họ và tên:
Email:

 Bình Luận

Để lại bình luận

avatar
10000

 truyện mới cập nhật

BÌNH LUẬN GẦN ĐÂY

Top Bình Luận

  1. Không có bình luận mới nào